Đời vèo trôi (kỳ 4)

SÀI GÒN! SÀI GÒN!

 

Hoanghung

Tháng 5/1975 xin vào SG tìm Mẹ! Cảm giác đầu tiên khi bước xuống xe đò ở đường Trần Q Khải: “Ồ, như nước ngoài mà mình thường hình dung!” (Sau ở HN thịnh hành câu: “Một năm đi Nga ko = 3 tháng đi Đức, 1 tháng đi Đức ko = 1 lúc đi SG”).

Nói vui tý về vật chất thế thôi. Cái chính là sung sướng vì hít đc dư khí TỰ DO mà đầu đời đã yêu thích. Thực lòng: hôm meeting ở Nhà Hát Lớn, thủ tướng PVD tuyên bố “SG đã giải phóng!”, ko hiểu sao cả vạn người im thin thít, mãi giây lâu ông ta phải tự vỗ tay, mọi ng mới vỗ tay theo! (ko hề bịa!). Riêng mình thở dài” “Thôi, thế là mảnh đất TỰ DO cuối cùng của đất nc đã mất!”

Năm 1977 xin vào thường trú báo Người Giáo viên Nhân dân tại SG, rồi 1978 đón vợ con vào (Hoàng Ly mới 3 tuổi). Mấy năm đắm chìm trong kiếm sống, chợ trời, vỉa hè, chụp ảnh dạo, buôn vặt đường sắt Bắc-Nam (từ thuốc lá sợi đến mỡ heo…) (Phạm Tiến Duật trông thấy ngồi chợ trời bán máy ảnh đã vịnh: “Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt/ Xếp bút nghiên theo nghiệp… đi buôn!”. Trả lời: “Vì vợ vì con, tớ buôn tất, chỉ ko buôn văn bán chữ thôi!” Hòa cảm xúc với “bên thua cuộc” trong đời sống thực: cải tạo, vượt biên, lay lứt vỉa hè…

ĐỌC NHƯ ĐIÊN SÁCH MUA VỈA HÈ!

Hai phát hiện quan trọng nhất: Phật giáo (Thiền luận Suzuki, các sách kinh…), văn hóa Mỹ (đặc biệt Henri Miller).

“DIẾN BIẾN” VỀ THƠ:

– Từ nối tiếp cái hoang mang, hụt hẫng của Đoạn 3 (tham khảo bài Không đề, Phú Quang phổ, nhạc sĩ đặt là “Trong miền ký ức”):
https://video.search.yahoo.com/…/search;_ylt=AwrTcc6AC.5ZpL…

– Đến ghi nhanh đời sống hỗn mang tán loạn bên ngoài cũng như bên trong (ông Phong Lê Viện trưởng Viện Văn, viết bài đưa nguyên “Đường phố 1” bảo: “Chả hiểu tác giả nói gì!”) Hihi…

Đường phố 1

Bão loạn. Lốc dù. Xanh mí. Cốc ré. Váy hè. Tiện nghi lạc-xon. Chất chồng trô trố. Môi ngang. Vô hồn. Khoảnh khoắc. Mi-ni mông lông. Cởi quần, chửi thề. Con gà quay con gà quay.

Bão loạn. Múa vàng. Te tua. Nhừ giấc.

Bão loạn. Rùng rùng. Sặc nước. Giạt tóc. Liên tục địa sầm. Tìm, chết, đi.

Bão loạn. Dứt tung tay. Óc lói. Lơ láo tù về lạc thế kỷ. Sương đầm đẫm vóc miên mai.

Đường phố 2

Dường như ra khỏi nhà bằng một khung ngực rỗng. Hai bàn tay đỡ mắt mờ. Chợt thấy chiều trên phố say. Đỉnh vú đi lừng lững. Đèn đuốc cháy lưng trời. Cười ngớ ngẩn sứt răng sâu thẳm. Hội quỷ ma nhảy múa thét gào. Tan biến ta đi chiều mọc cánh. Một phút thang mây lẫng lẫng ánh chớp loè đá sóng trập trùng. Xuyên như tên bắn rụng một chùm tín hiệu đỏ xanh. Trở về chân nhiễm độc.

Đường phố 3

Em gọi thơ về. Từng thớ thịt rung lên âm điệu trở về. Thành phố nổ bùng đêm người đi như biển. Tiếng còi, lửa cháy. Anh dắt tay em chạy trên cỏ dại. Giấc mơ vô lý bàng hoàng. Đường phố mùi da thịt. Gió rùng mình hư vô thổi đến. Trăng sáng không tin được. Gái trai mới lớn đội mũ lông chim. Thiếu nữ mắt đờ cà phê quán chật khói thuốc im lìm. Bụi sáng. Xe điên.

Em gọi thơ về. Từng thớ thịt rung lên âm điệu trở về. Thành phố lồng trăm ngả. Ngã bảy ngả năm giành giật. Và chiều tràn ngập gió đê mê phần phật quần bay. Cánh nhạn khua rối mù cao ốc. Đèn lên đèn lên mời gọi hoang đường.

Em gọi thơ về. Từng thớ thịt rung lên âm điệu trở về. Thơ thoát ra từ đốt xuơng căng thẳng. Vũ trụ hồi sinh rực rỡ. Gân chùng mỏi mệt hân hoan.

SG 1977-1981

– Đỉnh cao của sự hỗn loạn, hoang mang là loạt Thơ Vụt Hiện (ecriture automatique, viết tự động, ghi nhanh ra những từ ngữ, âm thanh có nghĩa và vô nghĩa vụt hiện trong óc như trong cơn say):

Đi điên tóc bừng bừng bốc tỏa, đen nhánh vẫy vùng, chiều sảm giông giữa phố, rừng rực ráng trời chuyển. Đi mười ngón vặn mở đêm, mắt rượu, quần văng gót gỗ đảo, lỗ tai bay khói. Cười không ai đáp.

Nghe, nghe và đám mộng. Buồn dứt thuốc lá. Ngón tay, tóc, mắt, đáy cốc, kim đồng hồ, đêm, bão biển, hải tặc, nốt ruồi. Ai hát ở bên kia thế giới. Đàn ông hay đàn bà. Đô thành treo ngược. Đen. Đá. Đen. Đá. Đen. Đá. Phóng thích. Chết chìm.

Ai đi sương, tóc, dạ, lông chìm, để lại một trời thức tối. Để cây mây vướng, để đinh sao sáng, song loan tiết liệt, bao giờ và chẳng bao giờ, cóc cằn bụi bẩn trơ vơ. Gió đánh hãi hùng góc bít, không đầu, không cuối, ở giữa trăng rằm. Chận non xa, chận hút nẻo, tôi một mình vỗ cánh.

v.v…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s