Đời vèo trôi (kỳ 6)

VÀI ĐOẠN THƠ TÌNH

22770824_10210198985911101_168873658902184934_o
Bìa của Hoàng Ngọc Biên cho tập thơ “Ngựa biển”

Bắt các bạn “căng thẳng” mấy ngày vì chuyện tù tội, hôm nay xin đền vài đoạn thơ tình, 2 đoạn đầu viết khi còn trẻ “lang văn bang”, đoạn 3 vào mối tình “thiệt” dẫn đến hôn nhân, đoạn cuối là “tình bắt đầu già” khi đã trải ngọt bùi cay đắng với nhau…

1. Em bỗng chín đỏ như trái cây chạm mặt trời mùa hạ
Trái cây hoang dã
Vùng biển nâu

Em chín đỏ
Mà không sao hái được

Rồi em sẽ rụng nằm trong cát
Bóng rẫy mặt trời hoang

Bảo Ninh 1972

22770685_10210198992231259_114201165115541332_o
Phụ bản của Hoàng Ngọc Biên cho tập thơ “Ngựa biển”

2. Những hành lang sẩm tối sờ tay,
Những con đường cỏ may ống quần,
Những giọt nước trầm trầm chân vịt,
Những trời Mèo lá hát đêm yêu

Em khắc khoải toàn thân lửa múa,
Em êm êm tỉnh nhỏ mắt thầm,
Em cuồn cuộn còi ca nắng biển,
Em thèm yêu ngực gày mi thâm

Ai bảo em tô môi trước tuổi,
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn,
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bày chật một ô buồn.

22792623_10210198989511191_8929452706036306760_o

3. Rồi một ngày anh gặp em
Vàng rực bờ biển nắng

Em mới hiểu rằng em là biển
Bao nhiêu năm sóng thầm réo trong mình

Anh mới hiểu chính em là biển
Bao nhiêu năm anh tìm

Những bắp thịt săn của sóng
Đánh vào ta nồng nàn,
Muối mặn ngấm vào rực máu
Trái tim bắt đầu hoang mang

Rồi giấc mơ anh ngập biển
Vụt kinh hoàng bóng em tan biến,
Và giấc mơ em ngập biển
Ngượng ngùng để anh nắm tay.

Nắm tay nhau nhảy tung ngọn sóng,
Nắm tay nhau ngụp lặn thủy triều,
Em sặc nước rồi anh sặc nước.
Tỉnh dậy một mình đầm nước mắt

Thôi chúng mình đã yêu!

Hà Nội 21/9/74

22770712_10210198993751297_5525413465986487856_o
Phụ bản của Hoàng Ngọc Biên cho tập thơ “Ngựa biển”

4.
SỐT

Tôi bồng bềnh tôi nở chật không gian
Tôi nhìn tôi bay khỏi đất.
Cơn sốt nào đây cơ thể rùng rùng ù tai chóng mặt

Bàn tay em suối mát
Lòng anh còn bất an

Tiếng em đều đều lời kinh xa xăm
Có một kiếp mình tu chưa trọn kiếp.
Mắt em trên ngọn cây
Dõi đoàn tàu oan nghiệt
Kiếp này anh lại vụng
Có còn kiếp khác không em?

Giật mình gối ướt
Tay quờ sang em.
Ngày buồn ăn cả vào đêm
Em ngồi như núi lặng im mà buồn.
Anh còn chao đảo vô thường
Những cơn động đất điên cuồng dưới da.
Bao giờ cơn sốt lùi xa
Để anh lẳng lặng tan ra thành lời

Hình: Bìa và phụ bản của Hoàng Ngọc Biên cho tập thơ “Ngựa biển”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s