Thơ Pháp cuối Thế kỷ XX (kỳ 2): Henri Deluy

Henri Deluy sinh năm 1931. Ông có thể một mình tóm tắt những nỗ lực và toan tính của phương diện hiện đại – và chống lại những thứ già cỗi về thơ – mà thơ Pháp đã trải qua trong ba mươi năm lại đây. Là giám đốc của tạp chí Action Poétique (Hành động Thơ), ông đã tiếp nhận và đôi khi gợi ra nhiều phong trào tranh cãi và chất vấn. Là nhà lý luận, dịch giả, ông đã là một trong những nhà khám phá lớn nhất, và cũng là người tái khám phá ở thời đại này. Thơ ông đi theo sự tiến triển của các nghiên cứu, khước từ, hoài nghi của ông, rút cuộc đã đi tới chỗ tìm lại được nhiệt hứng của lúc khởi đầu, của một lối trữ tình được kiềm chế một cách lạ thường, cô đặc, nhuốm màu hài hước. Ông là một trong những nhân vật chủ chốt của lịch sử thơ đương đại.

Henri Deluy là đảng viên đảng Cộng sản Pháp (nhưng khi gặp nhau ở Paris năm 2000, HH hỏi ông thì ông nhấn mạnh: “không giống ĐCS ở Tàu hay VN đâu nhé”! hihi). Ông tham gia chống chiến tranh xâm lược của Pháp từ những năm 1950, nhiều năm làm Giám đốc Liên hoan Các nhà thơ Quốc tế Val-de-Marne. Theo lời “rủ rê” của HH, ông đã sang thăm VN năm 2001 và mời các nhà thơ Thanh Thảo, Vi Thùy Linh, Ly Hoàng Ly tham gia Liên hoan nói trên.

Deluy

 

Hai mươi bốn giờ yêu trong tháng bảy 
rồi tháng tám

 

Tôi chờ cho nàng lảng vảng, nàng ho,

Nàng ngáp, nàng khạc, nàng

Mân mê yết hầu, nàng bước.

Tôi đợi một vách ngăn bằng giấy bồi

Tôi chờ cho một vách ngăn bằng giấy bồi

Để chút xíu nàng đến với tôi.

 

Tiếng xột xoạt nhè nhẹ một cơn bão tình

Sẽ chẳng đủ đâu. Vài

Lời trách móc là cần. Một vẻ ngoài

Là cần. Điều ấy mỗi ngày càng

Không thể thiếu cho khoái lạc của người khác.

 

Nàng đòi hôn lên miệng.

Tôi hai tay đỡ lấy đầu nàng.

Tôi mơn man mặt nàng. Trên hai thái dương

Nàng vẫn còn đòi hôn

Lên miệng.

 

Khi em bảo:

Toàn nhục thể, là em ăn

Vào lịch sử.

 

Và lớp trang sức của từ vẫn nằm trong tưởng tượng.

 

(Trời mưa)

 

 

 

 

Phong cảnh

 

Sương lam để lại phía sau

Một hơi thở lạnh. Một trong những chiếc ghế

Bị hỏng. Chiếc bàn gần cửa

Giữ một vạt rèm. Khi

Biển rút, những đám mây biến mất.

Phong cảnh ở bên kia hàng cây.

Chúng ta không còn biết cái gì

Đã biến đổi sâu xa.

Sẽ phải cùng khối nào

Tự vệ.

 

(Trong khí hậu này đến tự ngôn từ)

 

 

 

 

Gần bên tim em

Có một chiếc áo đầm. Và trên áo em, một bông hoa.

Như một làn môi, hơi đậm.

Rồi một khoảnh khắc

Không chính xác.

 

Thế rồi vẻ xấu xí đàn ông của anh

Có nhu cầu làm vui lòng người khác.

 

 

Gió sập chân trời về phía chúng ta.

Một mùi giấy cháy. Lại

Còn nóng hơn thường lệ.

Em bảo đôi khi phải làm tình

Như bài thực hành ở trường học.

 

Chẳng sợ quá nhỏ

Hay quá lớn. Chẳng đợi đến mai,

Hay đợi đẹp trời

Hay đợi trời lạnh.

 

Tại sao phải trời lạnh?

 

Một buổi tối ngột ngạt. Chỉ sàn nhà

Còn giữ chút sinh khí. Phải chấp nhận

Mọi sự đúng như chúng xảy ra. Hay thậm chí

Nhìn chúng đúng như chúng xảy ra.

 

(Bầu trời lăn trong một chiếc xe xanh)

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s