Vi lịch sử

Trần Ngọc Hiếu

(FB Trần Ngọc Hiếu)

 

Ở bất cứ đâu, cũng tồn tại những vi lịch sử, những lịch sử ngoại biên, bị vô hình hóa dần dần, để nhiều người mất dần đi ý niệm về sự hiện hữu của chúng, để người ta có cảm giác chỉ có một thứ lịch sử duy nhất mà con người ta được phép hoài niệm, tôn vinh.

Lịch sử của khoa Văn trường sư phạm cũng vậy. Bên cạnh mọi niềm tự hào rất chính đáng về khoa, có lẽ không nhiều người, nhất là các bạn trẻ biết, nơi đây cũng là nơi có những nhà thơ phá cách nhất, gai góc nhất, những nhà thơ mãi mãi không thuộc về bất cứ lịch sử chính mạch nào. Họ là những hiện hữu vi lịch sử, mà nếu lần giở những thứ lịch sử bị ngoại biên hóa này, ta sẽ có thấy có nhiều câu chuyện hơn để ngẫm nghĩ, nếu quả thật ngẫm nghĩ là nhu cầu cần có của chúng ta.

Hôm nay, vì công việc, tôi phải đọc lại nhà thơ Hoàng Hưng. Ông vốn tốt nghiệp khoa Ngữ văn, trường ĐH Sư phạm Hà Nội. Ông học cùng khóa với thầy giáo cấp 3 của tôi. Và với tôi, ông là gương mặt quan trọng trong hành trình xác lập một mỹ học mới của thơ ca Việt Nam hiện đại. Bài thơ này của ông, với tôi, lần nào đọc cũng làm tôi bất an, bất ổn:

NGƯỜI ĐI TÌM MẶT

Đêm xuống rồi
Ta lẻn
Đi tìm mặt mình
Đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình

Em mặt trẻ thơ mình thiếu phụ
Em cử động giữa tiếng va cốc thìa
Cà phê và sữa.
Công viên chiều đẹp quá và lịch sự đến thành xa lạ
Tường vi nở mưa trên gạch đỏ
Mặt họ no đủ quá
Họ vui dễ thế kia
Cả một mùa hoa tím nhợt đi
Trong nắng hạ.
Người ơi người đời ta biết có
Mấy ngày vui ?
Đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình

Mặt ga đêm
Miệng mở ngủ
Giật thức
Mắt kinh hoàng
Người bốn phương chạy đổi chỗ.
Em đi về đâu em có đi cùng anh
Em có một cái mặt không ?
Ta soi nhau mà tìm.
Đêm bốn bề người chen đêm chật
Em lén hưởng nồng nàn
Anh biết ngày mai mặt em trở về điếc đặc
Nhẫn nhục ăn làm.
Tàu rúc còi tàu đi tìm chi
Tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi

Mặt tôi trong gió cuốn
Mặt tôi trong nắng đốt
Mặt tôi trong lá ngón
Mặt tôi còi vọng cô liêu
Mặt tôi bàn tay ôm ấp
Mặt tôi đá núi im lìm
Mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm

Đốt đuốc lên
Cho ta đi tìm !
Đốt đuốc lang thang
Bàn chân bụi đất
Đốt đuốc tốc độ
Cháy vòng bánh xe
Đốt đuốc ái tình từng chiếc hôn đắm say hờ hững
Đốt đuốc nhịp điệu
Đất trời loảng xoảng nghịch âm
Đốt đuốc sắc màu
Cuộn quặn mặt trời Van Gogh
Đốt đuốc từ ngữ
Thơ tìm giúp mặt thơ ơi !
Mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt mình đi tìm mặt

Ta đói mặt người ta khát mặt ta
Ta vọng mặt em mặt em ở đâu ?

Tất cả chỉ còn hoang vắng
Tất cả chỉ còn mệt mề
Tất cả qua đi
Trên mặt kính tàu
Đi thôi
Tàu ơi
Gió, cát đuổi theo để vẽ mặt ta
Đi thôi đi thôi
Đi tạc mặt vào đêm
Hút hút.

HN 1973

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s