Thơ gửi Lou của G. Apollinaire (6)

th-2

 

Parce que tu m’as parlé de vice…

 

Tu m’as parlé de vice en ta lettre d’hier

Le vice n’entre pas dans les amours sublimes

Il n’est pas plus qu’un grain de sable dans la mer

Un seul grain descendant dans les glauques abîmes

 

Nous pouvons faire agir l’imagination

Faire danser nos sens sur les débris du monde

Nous énerver jusqu’à l’exaspération

Ou vautrer nos deux corps dans une fange immonde

 

Et liés l’un à l’autre en une étreinte unique

Nous pouvons défier la mort et son destin

Quand nos dents claqueront en claquement panique

Nous pouvons appeler soir ce qu’on dit matin

 

Tu peux déifier ma volonté sauvage

Je peux me prosterner comme vers un autel

Devant ta croupe qu’ensanglantera ma rage

Nos amours resteront pures comme un beau ciel

 

Qu’importe qu’essoufflés muets bouches ouvertes

Ainsi que deux canons tombés de leur affût

Brisés de trop s’aimer nos corps restent inertes

Notre amour restera bien toujours ce qu’il fut

 

Ennoblissons mon cœur l’imagination

La pauvre humanité bien souvent n’en a guère

Le vice en tout cela n’est qu’une illusion

Qui ne trompe jamais que les âmes vulgaires

 

 Vì em đã nói với anh về hư đốn

 

Trong thư hôm qua em đã nói với anh về hư đốn

Hư đốn không bước vào những mối tình cao thượng

Nó không hơn một hạt cát biển khơi

Đáy vực xanh chỉ một hạt xuống thôi

 

Chúng mình có thể huy động trí tưởng tượng

Làm nhảy múa giác quan trên đổ vỡ của thế gian

Làm căng thẳng thần kinh đến cực điểm

Hay đầm hai tấm thân ngập ngụa trong bùn

 

Và buộc chặt vào nhau trong cái ôm duy nhất

Chúng mình có thể thách tử thần

Khi kinh hoảng răng mình va lập cập

Thì bình minh mình có thể gọi hoàng hôn

 

Em có thể thần thánh hoá ý chí hoang dại của anh

Anh có thể như hướng về bàn thờ quỳ gối

Trước cặp mông của em mà sự cuồng nhiệt của anh nhuộm máu

Tình ta vẫn sẽ tinh ròng như một trời xanh

 

Mặc cho hết hơi lặng câm há miệng

Y như hai khẩu pháo lăn kềnh

Kiệt sức vì yêu xác thân bất động

Tình mình thế nào vẫn thế vẹn nguyên

 

Chúng mình hãy làm cao quý tim anh

Nhân loại đáng thương thật nghèo tưởng tượng

Nên hư đốn chẳng qua chỉ là ảo tưởng

Chỉ lừa được những tâm hồn tầm tầm

 

Nguồn: Thơ Guillaume Apollinaire, NXB Hội nhà văn, 1997

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s