Thêm ba bài thơ Ocean Vuong

Ngưỡng cửa

 

Trong xác thân thể này, nơi mỗi thứ đều có giá,

tôi là kẻ ăn xin. Trên hai đầu gối,

 

tôi đã nhìn, qua lỗ khóa, không nhìn

người đàn ông đang tắm vòi sen, mà nhìn mưa

 

rơi qua ông: những dây đàn ghi ta tanh tách

trên đôi vai vồng lên.

 

Ông đang hát, đó là lý do

tôi nhớ chuyện này. Giọng hát –

 

đầy ngập người tôi, vào tận tủy

như một bộ xương. Thậm chí tên tôi

 

cũng quỳ xuống trong tôi, xin miễn thứ.

 

Ông hát. Tôi chỉ nhớ bấy nhiêu.

Vì trong xác thân thể này, nơi mỗi thứ đều có giá,

 

tôi đang sống. Tôi đã không biết

có lý do nào hay hơn.

 

Để sáng hôm ấy, cha tôi đã ngừng

  • con ngựa non dừng trong mưa trút –

 

& lắng nghe hơi thở nghẹt

phía sau cánh cửa. Tôi đã không biết cái giá

 

của việc đi vào một bài ca – là lạc mất

lối về.

 

Nên tôi đã đi vào. Nên tôi đã mất.

Tôi đã mất tất cả trong khi hai mắt

 

mở to.

 

 

 

Telemacus

 

Giống như mọi đứa con ngoan, tôi kéo cha tôi ra khỏi

nước, nắm tóc mà lôi

 

qua cát trắng, khuỷu chân ông vạch một lối mòn

mà sóng ào lên xóa. Bởi vì thành phố

 

phía trong bờ biển không còn

khi chúng tôi bỏ đi. Bởi vì ngôi nhà thờ bị đánh bom

 

giờ đây là một nhà thờ

bằng cây cối. Tôi quỳ gối bên ông để xem mình có thể

 

chìm đến tận đâu. Ba biết con là ai

không hả Ba? Nhưng câu trả lời không bao giờ có. Câu trả lời

 

là lỗ đạn ở lưng ông, đầy

nước biển. Ông nằm bất động đến nỗi tôi tưởng

 

ông là cha của ai kia, đã được tìm thấy

theo cách một cái chai màu xanh có thể hiện ra

 

ở chân một thằng bé, chứa đựng một năm

mà nó chưa bao giờ đụng tới. Tôi chạm vào

 

hai tai ông. Vô ích. Tôi lật ông

nằm ngửa. Để ông nhìn nó. Ngôi nhà thờ

 

trong hai con mắt màu biển đen. Gương mặt ông

không phải mặt tôi – nhưng là gương mặt tôi sẽ mang

 

khi hôn chào ngủ ngon mọi người tôi yêu:

cái cách tôi gắn chặt đôi môi cha

 

với môi mình & bắt đầu

công việc thủy chung của mình: chìm xuống.

 

Cầu nguyện

 

                         Thay vì thế, năm mới bắt đầu

với hai đầu gối tôi

cào vào gỗ cứng,

một người khác ra đi

vào họng tôi. Tuyết tinh khôi

gõ vào cửa sổ,

mỗi bông tuyết một chữ cái

từ bảng chữ

tôi đã khép vào mãi mãi.

Bởi vì sự khác nhau

giữa cầu nguyện & từ bi

là cách mình uốn

lưỡi. Tôi dán lưỡi tôi

vào vòng xoắn của lỗ rốn

thân thuộc, những sợi mạch nha

nhểu xuống lời cầu nguyện. & không gì

chí thánh hơn là giữ chặt

một nhịp đập con tim giữa

hai hàm răng, được mài sắc

bằng quá nhiều

không khí. Cái miệng ấy, cửa sau cùng

đi vào Tháng Giêng, phải yên lặng

vì tuyết tinh khôi lốp bốp

trên cửa sổ.

& thì sao nhỉ – nếu lông cánh của tôi

bốc cháy. Tôi

chẳng bao giờ đòi bay.

Chỉ muốn cảm nhận

đầy đủ,

hoàn toàn, cái cách tuyết

chạm vào da trần trụi &

bỗng dưng, không còn

là tuyết

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s